PHƯƠNG TÂY NGẤM ĐÒN BÀI HỌC NƯỚC NGA
PHƯƠNG TÂY NGẤM ĐÒN BÀI HỌC NƯỚC NGA
Tại sao các nhà lãnh đạo châu Âu lại tập trung tại Brussels cho một hội nghị thượng đỉnh đột xuất của EU? Để đánh dấu một trăm ngày của chiến dịch quân sự ở Ukraine với gói trừng phạt mới thứ sáu chống lại Nga? Tuy nhiên, ý nghĩa của sự việc này vẫn rất mù mờ.
Nếu châu Âu muốn ngăn chặn thất bại của Ukraine, thì không cần thiết phải đưa ra các biện pháp trừng phạt mới (dù sao thì điều này cũng không giúp ích được gì) mà phải trực tiếp thông báo với Kiev rằng sẽ không có nguồn cung cấp vũ khí mới, không có tư cách ứng cử viên trong EU, và chính quyền Ukraine cần tìm kiếm một con đường hòa bình với Nga. Từ năm 2014, châu Âu phải thừa nhận rằng quan hệ giữa Ukraine và Nga không chỉ là chuyện nội khối mà còn không liên quan gì đến Liên minh Châu Âu. Đây là những vấn đề đối ngoại của EU, và tốt hơn hết là đừng can dự vào, đừng làm vẩn đục vùng nước và càng không nên tính đến việc gia tăng vùng ảnh hưởng của mình với cái giá là giành giật các vùng đất của Nga. Và chắc chắn không thể đặt cược vào thất bại của Nga.
Nhưng EU đã không thể nhận ra điều hiển nhiên nên buộc phải ngày càng lún sâu vào vũng lầy trừng phạt. Nếu các biện pháp trừng phạt không thể buộc Nga ngừng các hành động thù địch (và đây là lý do chính thức), nếu các biện pháp trừng phạt thậm chí không thể gây ra thiệt hại nhanh chóng và nghiêm trọng cho Nga, thì mục tiêu của các biện pháp này đối với châu Âu là gì? Tại sao người dân châu Âu phải chịu gánh nặng lạm phát cao để kiểm tra sức mạnh của EU? Rốt cuộc, trước thềm hội nghị thượng đỉnh bất thường, Phó Thủ tướng Đức, Bộ trưởng Bộ Kinh tế Robert Habeck thừa nhận rằng không chỉ có vấn đề trong việc thống nhất các biện pháp trừng phạt mới:
"Sau khi Nga bắt đầu gây chiến ở Ukraine, chúng tôi đã thấy châu Âu trở nên thống nhất. Trước thềm hội nghị thượng đỉnh, chúng ta vẫn hy vọng rằng điều này sẽ tiếp tục. Nhưng bây giờ (sự thống nhất) đang bắt đầu sụp đổ".
Tình trạng không có sự thống nhất trong EU liên quan đến việc đưa ra lệnh cấm nhập khẩu dầu của Nga: một số quốc gia, chủ yếu là Hungary, phản đối, yêu cầu phải được đắp đổi nhiều tỷ đôla thì họ mới đồng ý. Do đó, gói trừng phạt mới có thể không bao gồm lệnh cấm ít nhất là đối với dầu đường ống. Nhưng ngay cả khi châu Âu quyết định bồi thường thiệt hại cho Hungary và vẫn từ chối dầu của Nga, thì điều đó sẽ đạt được gì ngoài một đợt tăng giá khác?
Chiến dịch quân sự đặc biệt của Nga ở Ukraine sẽ không dừng lại, nhưng biết đâu sau lệnh trừng phạt mới, người dân châu Âu sẽ cảm thấy an tâm hơn, được bảo vệ nhiều hơn? Liệu việc bớt phụ thuộc vào Nga có giúp họ tự tin hơn vào tương lai, có ngăn được Moscow tấn công các nước Baltic và Ba Lan như lời các nhà lãnh đạo Ba Lan? Họ nói Nga sẽ tuyên chiến với NATO để người châu Âu tin vào những điều xằng bậy như vậy và hỗ trợ các biện pháp trừng phạt?
Cho đến nay là có, theo các cuộc thăm dò dư luận được thực hiện bởi Liên minh các nền dân chủ (do cựu Tổng thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen thành lập cách đây 5 năm). Kết quả được The Guardian công bố ngày hôm qua với tiêu đề "Quan điểm tiêu cực về nước Nga bị hạn chế nhiều nhất đối với các nền dân chủ tự do phương Tây".
Thật vậy, cuộc khảo sát không chỉ được thực hiện ở phương Tây (tổng cộng có 52 quốc gia tham gia). Nhưng trước hết, xin nói về châu Âu.
55% người châu Âu ủng hộ việc chấm dứt quan hệ kinh tế với Nga. Không có gì ngạc nhiên khi Ba Lan (87%) và Ukraine (80%) tỏ ra tiêu cực nhất đối với Nga, nhưng bất ngờ là Bồ Đào Nha (79%) lại chiếm vị trí thứ ba. Tuy nhiên, ở đây, không chỉ tuyên truyền chống Nga có thể có tác động mà còn do những mối quan hệ khá khiêm tốn với Nga, bao gồm cả lĩnh vực năng lượng: nền kinh tế Bồ Đào Nha không phụ thuộc vào dầu mỏ và khí đốt của Nga. Vị trí thứ tư thuộc về Thụy Điển (77%) là điều dễ hiểu, nhưng tỷ lệ cao (65%) ở Ý (vốn khá thân thiện với Nga) là điều đáng ngạc nhiên. Số người ủng hộ các lệnh trừng phạt ở Anh cũng vậy, vì Anh có lịch sử thù địch với Nga. Cuộc khảo sát của Liên minh các nền dân chủ rất có thể đã được tiến hành vào đầu mùa xuân, nhưng dữ liệu từ các nghiên cứu khác cho thấy ở Anh tương tự, số lượng người ủng hộ các biện pháp trừng phạt từ tháng 3 đến tháng 5 đã giảm từ 50% xuống 36% (tình trạng giá cả tăng nhanh cũng đóng vai trò quan trọng).
Ở Đức có tới 62%, cao hơn mức trung bình của châu Âu; hơn nữa, số lượng người Đức ủng hộ lệnh cấm vận đối với các nguồn năng lượng của Nga thậm chí còn tăng trong tháng 3 đến tháng 5 từ 44% lên 50%. Hoa Kỳ ngang bằng với Đức, cũng với 62% người ủng hộ các lệnh trừng phạt chống lại Nga, nhưng trong hai tháng qua, con số đã giảm xuống chỉ còn 45%.
Dù lạm phát đánh mạnh vào hầu bao người châu Âu và người Mỹ, nhưng khi họ tin tưởng vào chiến thắng của Ukraine trước Nga thì những người ủng hộ các lệnh trừng phạt lại chiếm đa số. Thế rồi ngay sau khi tình hình trở nên bất lợi cho Ukraina và lạm phát tiếp tục tăng tốc, tâm trạng bắt đầu thay đổi…
Nước Nga có gì? Cơ bản không có gì, hành động của Nga thực sự không phụ thuộc vào những gì người châu Âu nghĩ và làm. Nhanh hơn hay chậm hơn, dù ít hay nhiều nỗ lực, nhưng Nga sẽ đạt được những gì đã hoạch định: Ukraine sẽ bị đưa ra khỏi vùng ảnh hưởng của phương Tây. Nhưng tâm trạng của giới tinh hoa phương Tây và cư dân phương Tây phải được lưu ý khi lập kế hoạch cho các giai đoạn của thậm chí không phải là quân sự, mà là một hoạt động địa chính trị đặc biệt song song với các cuộc chiến. Và nó có tầm quan trọng hàng đầu đối với toàn thế giới, không chỉ đối với Nga.
Do đó, ngay cả những con số từ cuộc khảo sát của Liên minh các nền dân chủ đối với các nước không phải phương Tây cũng cho thấy hầu hết họ đều có thái độ tích cực với Nga và phản đối cuộc chiến trừng phạt Nga. Ngay cả trong số các quốc gia châu Âu thì đa số người dân Hungary và Hy Lạp không ủng hộ việc cắt đứt quan hệ kinh tế với Nga.
Tổng cộng có 20 quốc gia như vậy trong số 52 quốc gia được khảo sát, nhưng điều quan trọng: ý kiến của ai mới là chính xác. Và đây là các quốc gia châu Á lớn nhất: Trung Quốc, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ, Indonesia, Pakistan. Nhìn chung, phần lớn dân châu Á dành tình cảm cho Nga: Thái Lan, Malaysia, Việt Nam, Philippines... Tình hình tương tự trong thế giới Ả Rập: Ả Rập Xê Út và Ai Cập, Algeria và Maroc. Còn ở Châu Phi thì Nigeria, Nam Phi và Kenya. Ở Mỹ Latinh, số phiếu được chia đều, nhưng ở đây, ở quốc gia lớn nhất, Mexico, đa số chống lại các lệnh trừng phạt. Hơn nữa, sự cân bằng lớn nhất về thái độ tích cực đối với Nga được ghi nhận ở Ấn Độ (36%), Algeria (29%) và Indonesia (14%).
Do đó, ngay cả tờ The Guardian cũng thừa nhận "sự phân cực trở nên rõ rệt trong nhận thức về Nga của các nền dân chủ tự do chủ yếu là phương Tây và phần còn lại của thế giới" và rằng "quan điểm tiêu cực về Nga chủ yếu chỉ giới hạn ở châu Âu và vài nước khác như Mỹ, Canada, Úc…".
Rõ ràng, ngay từ những ngày đầu tiên của chiến dịch quân sự đặc biệt, thế giới bị chia thành hai phần không bằng nhau. Nhóm thiểu số chống Nga chỉ giới hạn ở phương Tây, vốn có sức mạnh truyền thông to lớn. Tuy nhiên, phương Tây đã thất bại trong việc kích động phần lớn thế giới còn lại chống Nga.
http://www.danquyen.net/2022/06/phuong-tay-ngam-on-bai-hoc-nuoc-nga.html?sc=1656040453272#c4827357552860784946

Nhận xét
Đăng nhận xét